tiểu bảo bối em là của riêng tôi

#580: Con Gái Là Bản Lĩnh Một Chiêu Giết Địch #581: Cô Ta Là Mối Tình Đầu Của Anh #582: Uyển Tình Là Một Bảo Bối #583: Sáng Tác #584: Lĩnh Chứng (Đi Đăng Ký Kết Hôn) #585: Con Gái Là Bảo Bối, Con Trai Là Rơm Rạ #586: Chú Rể Là Yêu Nghiệt #587: Hôn Lễ #588: Đau Lòng #589: Nháo Đọc truyện Nhật Ký Trưởng Thành Của Tiểu Bối - Chương 1. Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Truyentr.vn. cô bé này đương nhiên trở thành tiểu bảo bối của ông, ông mua một căn hộ khoảng 150 mét vuông ở thành phố S, sau khi sửa sang xong thì đưa Bôi Bối tới ở, chưa Tôi nắm tay của tiểu bảo bối: - Tiểu bảo bối của mẹ có thể mãi mãi theo mẹ rồi… Anh lại củng vào đầu tôi: - Làm sao có thể theo mẹ cả đời, sau này tiểu bảo bối cũng phải đi tìm hạnh phúc riêng chứ. Tôi nhìn anh say đắm, dâng miệng hiến hôn một lượt: Tiểu Bảo Bối từ khi sinh ra đã rất ngốc, khiến cha mẹ của cậu đau lòng gần chết, hai anh trai của cậu cũng đau xót vạn phần. Cậu là con trai út của gia tộc nhà họ Tiểu, nhưng dáng vẻ ngơ ngơ ngác ngác, trí não chỉ bằng một đứa trẻ năm tuổi. materi bahasa jawa kelas 10 semester 1 kurikulum merdeka. ''Crap....crap''- Bỗng nhiên có tiếng vỗ tay vang lên, cả căn phòng như náo nhiệt đi hẳn, các tên lúc nãy đánh Lục Phong cũng vỗ tay, cô và anh ngơ ngác nhìn xung quanh, chuyện gì vậy nè, Minh Huy và Hàn Dư bước tới, đỡ cô và anh đứng dậy - Kế hoạch thành công...yeah- Hai người vỗ tay nhau. - Kế hoạch?- Cô và anh đồng thanh ''Gật .....gật'' - Vậy những chuyện này? - Là tôi và Hàn Dư bày ra,những người này là do tôi thuê nên yên tâm, đánh không có chết đâu !Jen Đánh gần chết thôi đúng không ạ ?- Minh Huy - Cảm ..ơn- Anh yếu ớt nói, nhờ họ mà anh biết anh yêu cô thế nào và nhờ vậy mà cô mới trở về bên anh - Không có chi, bây giờ đưa cậu vào bệnh viện đi!Đánh đến đi bệnh viện luôn mà nói yên tâm hả ông nội Minh Huy ? - Minh Huy nói rồi qua dìu Lục Phong đi ra xe! ............... Bác sĩ nói vết thương của anh không nguy hiểm gì mấy nhưng cần ở lại để theo dõi, nói gì anh cũng không chịu, anh luôn nói mọi thứ đều ổn, cuối cùng vẫn là Bảo Nhi thuyết phục được anh miễn cưỡng đồng ý nằm viện. Mấy ngày nay Bảo Nhi cũng không được rãnh rỗi, cả ngày đều lo làm thức ăn cho anh ăn, người đàn ông này thật là được lợi còn khoe mẽ, còn muốn cô tự mình làm anh mới ăn, nếu không tình nguyện đói chết. Đúng là tức chết này sao cô chịu được, chỉ có thể ngày ngày làm cho anh, vì cô nấu cơm rất ngon, nên anh luôn kén này cũng không,cái kia cũng không! - Tiểu nhi à, em thương anh không vậy?Ăn những thứ này sao anh chịu nỗi,nhạt nhẽo muốn chết, một chút mỡ cũng không có, làm sao ăn được?- Lục Phong tính trẻ con đẩy chén cháo và đĩa thức ăn nhỏ ra trước mặt, uất ức nhìn cô. Bảo Nhi bất đắc dĩ thở dài, sau đó như dỗ một đứa bé mà dụ dỗ anh - Ngoan, bác sĩ đã nói rồi, bây giờ anh mới vừa hồi phục lại, không thể ăn những thức ăn đầy dầu mỡ kia, cháo này rất thơm, nhanh nếm thử một chút, há miệng Múc một muỗng đút đến miệng của Không ăn đâu !- Lục Phong hất mặt, có chiều hướng muốn chống lại tới cùng. Bảo Nhi dù tức giận đến đâu cũng không mắng anh được, dù gì anh vẫn còn là bệnh nhân. - Vậy anh muốn như thế nào mới chịu ăn, nhưng cũng phải nói trước là không cho phép ăn đồ ăn đầy dầu mỡ, những điều kiện khác em đều đồng ý với cô nói thế, Lục Phong nở nụ cười nham hiểm, sau đó mới chậm rãi quay đầu lại - Có thật không? Điều kiện gì cũng có thể?- Anh nghiêm túc nói, lại làm cho toàn thân Bảo Nhi một đợt da gà nổi lên. - Thế nào, em nói không giữ lời sao? Vậy coi như cứ để anh đói chết đi- Rất ấm ức quay lưng về phía cô, thật ra thì trong lòng đã sớm hồi hộp, anh cũng không tin, cô sẽ bỏ mặc mình đói Aiz. . . . . .-Bảo Nhi rất bất đắc dĩ, gặp phải một người đàn ông còn trẻ con hơn cả đứa bé, cô có thể làm gì chứ - Được rồi, nhưng phải nhớ, trừ ăn đồ ăn dầu mỡ Yên tâm, anh biết mà!- Lục Phong xấu xa cười một tiếng, trong mắt lóe lên một tia nham hiểm - Dùng miệng của em đút cháo cho anh! Bảo Nhi mở mắt thật to, mặt cũng lập tức đỏ đến cổ, yêu cầu như thế hình như hơi quá đáng, dù sao nơi này cũng là bệnh viện đấy?- Đây chính là em nói, trừ thức ăn dầu mỡ, những điều kiện khác đều có Điều này rõ ràng là anh đang dùng lời nói vừa rồi của cô để đối phó với cô hay sao? Người đàn ông này thiệt là, trong đầu cả ngày đều là những chuyện này sao?- Nhưng. . . .Đây là bệnh viện.. -Bảo Nhi Phong nhìn chằm chằm cô - Vậy tính để anh đói chết? Bảo Nhi cuối cùng cũng đồng ý, mở cửa nhìn xung quanh xem thử có ai không, mới ngoan ngoãn trở lại bên giường, lúng túng ăn một muỗng cháo vào trong miệng, sau đó từ từ đến gần, dưới cái nhìn nóng bỏng của Lục Phong, chuyển cháo vào trong miệng của anh, đang muốn đứng dậy, chợt, một tay của Lục Phong giữ chặt eo của cô, một tay khác giữ đầu của cô lại, không để cho môi của cô rời đi, tiếp theo chính là một nụ hôn mãnh liệt và triền miên hơn Nhi đầu tiên còn phản kháng lại, nhưng cuối cùng không còn cách nào kiềm chế được nên yên lặng bị người đàn ông này hấp dẫn............ Ba tháng sau....... Cô đã cùng Hiển Hiển chuyển về nhà của anh ở, anh đã trả điện thoại lại cho cô, anh tin cô sẽ không rời xa mình, trong lúc anh đang kí vào sấp tài liệu thì cô từ trong phòng tắm chạy ra - Lục Phong, cho em đi đến sân bay nha! Anh đang làm bỗng giật mình ngước mắt lên, cô còn muốn đi? Nhất quyết không được. - Em còn muốn đi đâu ?- Anh rống lên - Hửm? Em có đi đâu đâu?- Cô ngơ ngác nói - Chứ sao lại đến sân bay ?- Anh đứng dậy đi về phía cô - Anh hiểu lầm rồi, Gia Minh mới về nên em cùng Hiển Hiển ra đó !- Cô vội giải thích Nghe đến cái tên Gia Minh anh chợt nhớ lại, Hiển Hiển là con của cô với anh ta sao?Trong mắt ánh lên nỗi lo sợ, sợ những điều anh đang nghĩ là sự thật, vội giơ tay ra kéo cô vào lòng, bên tai thủ thỉ - Làm ơn nói cho anh biết quan hệ giữa em và Gia Minh đi ! Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. Khuôn mặt cô đã đỏ ửng từ lâu, cúi đầu không dám nhìn anh, hôm nay anh sao vậy? tính cách lẫn cách nói chuyện đều khác - Anh tính làm gì ? - Đoán đi! Nói rồi Lục Phong dùng cánh tay ôm lấy eo cô. Bảo Nhi không kịp phản ứng thì đã bị anh công kích ngay mạnh mẽ tấn công môi cô . Ngậm lấy cắn mút thỏa thích hai cánh môi non mềm của cô , rất ngọt , ngọt ngào tới mức anh vừa chạm vào đã không còn khống chế được bản thân. Bảo Nhi thảng thốt lại khó chịu đẩy anh ra nhưng sức cô lại quá yếu .Cánh tay càng siết chặt , ép cô sát chặt vào người. Mắt cô trợn trắng, trái tim không kiềm được mà nhảy nhót lung tung. Lục Phong xâm chiếm miệng cô cuồng dã hơn bao giờ hết, sự mềm mại và ngọt ngào này khiến anh phát lúc sau , khi hô hấp không thể trụ nổi nữa,Lục Phong mới chịu rời khỏi đôi môi kia. Nhưng lại đột ngột ôm chặt lấy cô , đôi môi mỏng thủ thỉ bên tai cô . - Hạ Bảo Nhi, kể từ bây giờ em là vợ của Triệu Lục Phong tôi! ___________________________________ Sau khi sắp xếp đồ ở bệnh viện, cô theo anh về biệt thự, mẹ cô đã về rồi, bà muốn tiếp tục cai quản công ty Hạ gia, dù gì nó cũng là tâm huyết cả đời của bà và ông ta. Tối~~~~~~ Ăn tối xong, cô lên lầu còn anh thì lái xe đi đâu cô cũng không biết, anh ta chỉ nói là cô đừng chờ, bên trong biệt thự trống rỗng chỉ còn lại một mình Bảo Nhi, để điện thế rồi lên phòng đi ngủ. *Bang Lục Thiên - Kính chào Đại ca, Nhị ca. Đám vệ sĩ thấy anh và Minh Huy đi vào liền khom người cúi chào cung kính, anh không nói gì chỉ có Minh Huy gật đầu, cả hai đi vào căn phòng dành riêng cho bang, mồi và rượu được đem lên, Minh Huy thì quàng mỗi bên một em, hai con nhỏ kia ra sức đưa rượu cho cậu, anh ngồi một bên mà nhíu mày tỏ vẻ khó chịu, cất giọng lên nói - Cậu có thể ngừng được chưa? - Lục Phong à!Như vậy thoải mái lắm đó, nếu cần tớ có thể cho cậu một em. Hai con nhỏ kia nghe cậu nói vậy thì khuôn mặt sáng như lượm được vàng, vội cầm ly rượu qua bên mời anh - Anh à, để đêm nay em phục vụ anh nhé ! Cô ta cất tiếng nói mờ ám, bàn tay di chuyển khắp cơ thể anh, khi bàn tay cô ta dần dần di chuyển đến chỗ đó thì một âm thanh rợn người vang lên. '' rắc'' Tay cô ta đã bị anh tóm từ lúc nào, không thương tình mà bẻ luôn cánh tay cô ta, con ả đó hét lên một tiếng, nước mắt giàn dụa, anh gầm lên - Biến! Cô ta vội đứng dậy, khuôn mặt trắng bệt đi ra ngoài cùng nhỏ kia, thấy vậy cậu liền nói - Cậu có cần nặng tay vậy không? Anh không trả lời chỉ nhâm nhi ly rượu, đối với anh, chỉ có Bảo Nhi và duy nhất một mình cô mới được chạm vào anh , sau khi ngồi được hơn một tiếng thì đứng lên cầm áo khoác đi ra cửa không thèm ngó ngàng gì tới cậu làm cậu tức muốn sôi máu . ______ Lúc nữa đêm, lại bị một tiếng vang rối loạn đánh thức , cô chợt tỉnh dậy, sát vách truyền đến tiếng bước chân nhốn nháo, phản ứng đầu tiên trong đầu Bảo Nhi đó chính là có trộm, vén chăn lên rón rén xuống giường . Thuận tay lục lọi tìm đồ vật thích hợp cầm ở trên tay để ngừa ngộ nhỡ..... Rõ ràng hai gian phòng cách nhau rất gần, Bảo Nhi lại cảm thấy như xa một thế kỉ vậy, bên tai âm thanh càng ngày càng gần , tay cô rỉ ra mồ hôi cũng càng ngày càng nhiều, một lát sau lấy hết dũng khí , nhanh chóng mở cửa phòng bên kia, giật mình kinh ngạc , âm thanh biến mất, đèn mở, bên trong phòng một người cũng không có , làm sao lại như vậy? Vừa rồi âm thanh nghe được rất rõ mà .Cho đến khi bên tai một lần nữa truyền đến âm thanh , Bảo Nhi mới giật mình , trong phòng tắm có người. Trên thủy tinh hiện ra bóng dáng cao lớn của một người rất rõ ràng, cô nhanh chóng lao đến đập mạnh vào cổ của hắn , thật may là Lục Phong phản ứng đủ nhanh, lắc mình một cái tránh khỏi công kích của cô, tay nhắm chặt tay cô, còn cô thì đang nhắm mắt. - A...mau buông ra....buông ra - Cô nhắm mắt nhưng miệng cứ hét lên. - Im, làm gì em la giữ vậy ? Âm thanh khí phách vang lên khiến Bảo Nhi nhanh chóng thức tỉnh , mở mắt ra liền nhìn thấy ánh mắt của anh nhìn chằm chằm vào cô, đây là sao ? Sao lại là anh?Bảo Nhi đã đoán sai, vội vàng vứt bỏ chứng cứ phạm tội trong tay - Sao lại là anh? Hơn nữa đêm anh phát ra một vài âm thanh kia, tôi còn tưởng rằng... - Tưởng rằng sao ? - Ăn trộm chứ Cô liếc anh một cái -Ăn trộm sao? Em nghĩ khu biệt thự này là cái gì vậy? Mạng lưới bảo vệ ở đây cao lắm đấy ! - Lục Phong cố nhịn cười, cô thật là ngây thơ mà ! - Vậy thôi anh ngủ đi, tôi đi về phòng trước ! Nói rồi cô xoay người bước đi, vừa mới bước ra được một bước, cánh tay liền bị ai đó nắm chặt bị anh kéo đến trước mặt, cự ly giữa hai người chỉ ngắn ngủi mấy tấc, hơi thở ấm áp của anh lan tỏa trên mặt cô , cô đỏ mặt vội nói - Anh muốn làm gì ? - Không phải nữa đêm em qua đây kiếm tôi là có mục đích sao ? - Anh...anh đừng hồ đồ, là do anh ở bên này phát ra âm thanh làm cho người ta hiểu lầm nên tôi mới qua đây .- Cô vội giải thích, trong lòng đang sợ hãi, anh ta sẽ không làm gì mình chứ? - Ưmh...- Lục Phong nhìn cô vẫn nói nhảm , cánh môi màu hồng mở ra đóng lại tràn đầy hấp dẫn , cúi người ngậm lấy cánh môi đó, vốn chỉ muốn cho cô không nói nữa nhưng hương vị ngọt ngào của cô vượt qua tưởng tượng của anh, lại càng hôn sâu hơn. Tiểu Bảo Bối, Em Là Của Riêng Tôi Chương 44 Ngoại truyện jenny282003 07/09/2016 Hai năm sau..... Chiều anh đi làm về... -AAA, ba về - Cu Quân chạy ra ôm chân anh. -Cục cưng, ba mua siêu nhân cho con này – Anh bế bé lên tay cưng chiều nói -Chụt, cảm ơn ba – Cu cậu mừng rỡ hôn vào má anh. ............................... Trong phòng ngủ... - Anh đi làm về rồi hả ?- Khi thấy anh bước vào, cô lập tức ngồi dậy đi đến bên anh - Ừm, anh về rồi!- Anh ôm cô, vùi mặt vào mái tóc mượt mà mà hít thở. - Anh mệt hả?- Cô lo lắng nhìn anh - Không chỉ là nhớ em quá thôi!- Anh dịu dàng trả lời Cô mỉm cười hạnh phúc, đúng bây giờ cô đang rất hạnh phúc, đời cô như vậy là đủ rồi . - Anh tắm rửa, em xuống dưới chuẩn bị đồ ăn nhé! _______________________- Buổi chiều .... Trên mảnh vườn đầy hoa , những đóa hoa đủ màu sắc thay phiên nhau nở rộ , làm nổi bật cả khu vườn trên , chiếc xích đu màu trắng to dài , một đôi vợ chồng đang dựa vào nhau . Cô vợ trẻ đặt đầu lên vai người chồng , cánh tay to khỏe của người chồng vòng qua , ôm chặt lấy vợ. Từ đằng xa có một bé trai đang nô đùa, khung cảnh thật là lãng mạn thì giọng nói của Hàn Dư vang lên - Bảo Nhi...... Nghe được tiếng gọi, anh và cô quay đầu lại thì thấy Minh Huy và Hàn Dư còn có cả bé Thư nữa a, Minh Huy và Hàn Dư cũng đã có bảo bối của riêng mình, hiện tại trong bụng Hàn Dư cũng có thêm một bảo bối nữa, nhìn gia đình họ thật hạnh phúc a ! - Hàn Dư! Cả hai gia đình ngồi nói chuyện rất vui vẻ, ngoài kia có hai sinh linh nhỏ đang chơi đùa , bé trai chạy trước, bé gái chạy sau, khung cảnh đẹp đẽ vang lên những tiếng cười hạnh phúc ..... _________________- Trong phòng ngủ.... -Em- Anh đi lại bên giường, vỗ vỗ vai cô! - Ưm..sao vậy?- Cô thức dậy nhìn anh nói - Cu Quân cũng đã lớn rồi nhỉ ? - Anh nhẹ nhàng đưa cô vào bẫy - Đúng vậy đã được 3 tuổi - Cô không biết mình đã lọt lưới của một người , tự nhiên trả lời - Vậy bây giờ anh cũng muốn như gia đình Minh Huy - Là sao ?- Cô khó hiểu nói - Anh muốn có thêm một bảo bối nữa cơ.. - Anh....- Bây giờ cô mới hiểu ra vấn đề à nha Anh không để cô kịp trả lời liền đè cô xuống hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, đưa tay xuống nơi tư mật của cô, một tay mò vào trong áo cô vuốt ve cặp nhũ hoa tròn trịa..... Jen Diễn biến tiếp theo thì dựa vào độ ''đen tối'' của độc giả a~~!! Cô bị anh hành hạ suốt đêm, hơi thở cũng trở nên khó khăn, toàn thân mệt mỏi, anh cúi đầu vào tai cô thủ thỉ những lời ngon ngọt - Cảm ơn em, Tiểu nhi, cảm ơn em đã đi vào cuộc sống của anh , cho anh biết thế nào là hạnh phúc, anh cứ tưởng cuộc sống sẽ vô vị cho đến khi anh gặp em, trái tim anh lần đầu rung động bởi vì em, cuối cùng là...ANH YÊU EM. -_________________HẾT_____________ Bạn đang đọc truyện trên Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. Cánh cửa bị đẩy mạnh ra , Lục Phong bước vào , từng đường nét hoàn hảo trên gương mặt đều thể hiện tính tự cao, ngạo mạn. - Cha gọi con -Tới rồi sao ? - Triệu Khắc Minh Lục Phong đi đến chiếc ghế đối diện vs Triệu Khắc Minh ngồi xuống , nói - Cha gọi con đến có việc gì không ?- Lục Phong chống cằm nhìn cha - Con chuẩn bị kết hôn đi ! Lục Phong đang ngồi đó thì thất kinh , Sao? Cái gì ?Kết hôn ? - Cha không đùa chứ ?- Lục Phong nghi hoặc nhìn người đàn ông trước mặt . - Không - Triệu Khắc Minh nghiêm túc nói Lục Phong nghe xong trong lòng liền tức giận , anh mới có 23 tuổi , còn muốn xông pha giang hồ , làm chủ giới xã hội đen , mỹ nữ xung quanh anh thì nhiều vô số kể , muốn anh trói buộc với cuộc hôn nhân kia sao ? còn lâu ! - Cha , con không biết đối tượng là ai , mặt mũi ra sao , cha muốn con kết hôn với kể lạ mặt sao? con không muốn !- Lục Phong khó chịu nói với cha mình - Cô ta là con của Hạ Thái Bằng , người đã mắc nợ ta nên đã giao cô ta cho chúng ta để trả số nợ . Lục Phong nghe xong càng trở nên tức giận , muốn anh kết hôn với con một đứa con gái mà phải bán thân để trả nợ sao ? nếu làm vậy thì còn đâu Triệu Lục Phong nổi tiếng giang hồ chứ , từ nãy tới giờ anh không nghe lọt tai câu nào cả . - Con sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này Lục Phong kiên quyết nói , làm sao anh có thể đồng ý cơ chứ , đúng là hoang đường , muốn anh chấp nhận những chuyện như thế này sao ? đừng mơ ! - Hổn láo !!! Triệu Khắc Minh bắt đầu tức giận , giáo huấn thằng con trai nghiệt tổ nghiệt tông kia 1 trận . Lục Phong vừa ức chế vừa giận dữ , đáng chết , lần này anh không cãi lại được cha mình , đây là lần đầu tiên Lục Phong và cha tranh cãi , Cuộc hôn nhân chết tiệc !!!!!~~~~~ đang yên đang lành tự nhiên lại bắt anh lấy 1 con ả không quen không biết mà cô ta cũng mặt dày thật, vào đây để ăn tiền sao ? mơ đi ! muốn làm vợ anh sao?............được anh sẽ toại nguyện cho cô ta , chỉ sợ lúc đó cô ta lại thay đổi ý thôi''đáng khinh '' nhếch miệng lên nở 1 nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm , mở miệng nói - Được thôi, nếu cha muốn con sẽ kết hôn ! Lục Phong không nhìn Triệu Khắc Minh , cư nhiên hậm hực bước ra khỏi phòng . Triệu Khắc Minh nhìn hành động vô lễ của đứa con trai , thở dài rồi mắng một câu - Thằng con khó bảo ! __________________________________ Trong phòng cô đang ngồi trước cửa sổ , đưa ánh mắt về nơi xa xăm , về phía có ánh bình minh , đôi mắt chứa hàng vạn sự đau khổ , những ngọn tóc được tự do bay trước gió , bỗng Bảo Nhi giật mình vì tiếng đổ vỡ phát ra từ phòng bên cạnh , Bảo Nhi làm ngơ đi chỗ khác nhưng những âm thanh đó cứ tiếp tục phát ra làm cô không thể chịu được mà quyết định đi xem chuyện gì đang xảy ra. Đứng trước căn phòng , Bảo Nhi ngập ngừng mở cửa nhìn vào bên trong . Không cần nhìn anh cũng biết là ai , là người mà cha anh muốn anh kết hôn chứ gì , trong căn nhà này ai lại dám như vậy chứ , đúng là bỉ ổi - Cô có thấy mình vô duyên lắm không ,kẻ tò mò ? Bảo Nhi đưa ánh mắt tìm nơi phát ra tiếng nói , trước chiếc giường là một bóng người quay lưng về phía cánh cửa nơi cô đang đứng , dưới nền nhà , cách người con trai ấy 1 đoạn là vô số những mảnh vỡ thủy tinh .Giọng nói đó lại 1 lần vang lên - À tôi quên mất , 1 đứa con được sinh ra từ 1 gia đình thấp kém , nghèo nàn thì làm sao được dạy dỗ nhỉ ? kể cả việc đi đến nhà người khác để trả nợ cũng làm được mà sao ,tôi nói đúng không ? Khuôn mặt Bảo Nhi từ đỏ bừng bắt đầu chuyển sang tím tái đầy tức giận , nắm chặt tay và bước tới gần Lục Phong '' Chát''~~~~ âm thanh của cái tát mà cô tặng cho khuôn mặt đẹp không tì vết của anh - Cô.... - anh có thể xúc phạm đến tôi , làm nhục tôi nhưng tuyệt đối anh không được xúc phạm đến cha mẹ tôi .... Khuôn mặt Lục Phong đỏ gay, lần đầu tiên anh nhận được 1 cái tát đau đến như vậy , kể cả cha anh -Triệu Khắc Minh , cũng không dám tát anh đến nổi như thế , được lắm .... Nhanh như chớp anh nắm được bàn tay của cô , cố tình đẩy thật mạnh vào những chỗ có mảnh thủy tinh , thân thể cô rơi tự do vào những miếng thủy tinh đó , từng mảnh từng mảnh cứa thật sâu vào da thịt mềm mại của cô , chảy ra 1 dòng máu đỏ tươi trên nền nhà , trong lúc cô đang đau đớn không nguôi thì anh lại nở nụ cười nửa miệng , cúi người xuống gần cô, đưa tay lên nắm lấy chiếc cằm của cô , ngước khuôn mặt của cô lên ,nói - Sao ? không chịu được à ? tôi sẽ cho cô nếm mùi vị khi chọc giận đến Triệu Lục Phong này , dù sao thì cô cũng chỉ là vật thay thế cho số tiền mà ông ta nợ chúng tôi thôi , đối với ông ta mà nói cô chỉ là quân cờ hay nói cách khác là 1 món hàng để ông ta lợi dụng . Lục Phong nói xong thì đứng lên , chỉ thẳng vào mặt cô - Biến ! Cô khó khăn đứng dậy , bước thật nhanh ra khỏi phòng , cô không muốn ở nơi đó thêm 1 phút giây nào nữa....thật kinh khủng ____________________________________- Mọi người đọc rồi cho xin ý kiến nhé , nếu dở hay sơ sót chỗ nào thì mọi người nhắc nhở để jenny biết mà sửa nha ~~~~~~~~~~ thiên linh linh, địa linh linh, cầu mong cho cmt và vote tăng lên ~~~~~~~~~ -

tiểu bảo bối em là của riêng tôi